Chúng ta đang sống trong thời đại có quá nhiều dữ liệu, quá nhiều lời khuyên và quá nhiều lựa chọn. Thách thức thật sự là: Làm sao để chúng ta suy nghĩ đúng trước khi hành động? Những người có khả năng đưa ra quyết định tốt thường không chỉ dựa vào kinh nghiệm. Họ sử dụng các mô hình tư duy (mental models) - những khung nhận thức giúp họ nhìn vấn đề rõ hơn, tránh các sai lầm phổ biến và tìm ra giải pháp hiệu quả hơn. Dưới đây là 6 mô hình tư duy cấp cao có thể thay đổi cách chúng ta nhìn nhận thế giới.
Chúng ta thường mắc bẫy suy nghĩ tuyến tính - giả định rằng: "Một nguyên nhân sẽ tạo ra một kết quả tương ứng."
Chúng ta thường suy nghĩ theo kiểu tuyến tính, chẳng hạn như là: Làm nhiều hơn sẽ nhận nhiều hơn, học nhiều hơn sẽ giỏi hơn hay làm việc chăm chỉ sẽ thành công hơn. Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Các hệ thống trong cuộc sống thường có tính phi tuyến tính. Một thay đổi nhỏ có thể tạo ra tác động rất lớn, trong khi một nỗ lực rất lớn đôi khi chỉ tạo ra kết quả nhỏ. Ví dụ: Một người có thể mất nhiều năm để xây dựng sự nghiệp, nhưng chỉ một quyết định sai lầm có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng. Một doanh nghiệp có thể tăng trưởng chậm trong nhiều năm, nhưng một sản phẩm đúng thời điểm có thể tạo ra sự bùng nổ.
Vì vậy, thay vì chỉ hỏi: "Tôi cần làm thêm bao nhiêu để đạt được kết quả?", hãy bắt đầu hỏi: "Những yếu tố nào đang thực sự tác động đến kết quả này?"
Cách áp dụng tư duy phi tuyến tính:
Liệt kê tất cả các yếu tố có thể ảnh hưởng đến vấn đề.
Vẽ mối liên hệ giữa chúng để nhìn thấy những tác động ẩn.
Xác định các điểm ngoặt - nơi một thay đổi nhỏ có thể tạo ra bước chuyển lớn.
Thử nghiệm từng yếu tố để hiểu điều gì thực sự tạo ra tác động.
Đừng nhìn vấn đề như một đường thẳng mà hãy nhìn nó như một hệ thống các mối liên kết.
Bộ não con người yêu thích sự rõ ràng và chúng ta muốn biết: điều này đúng hay sai, lựa chọn này tốt hay xấu hay là quyết định này nên hay không nên?
Nhưng phần lớn những vấn đề quan trọng trong cuộc sống không tồn tại dưới dạng hai màu đen và trắng. Chúng nằm trong vùng xám. Ví dụ, khi cân nhắc thay đổi công việc: Một lựa chọn có thể rất phù hợp về mức thu nhập nhưng lại không tốt cho sự cân bằng cuộc sống, một công việc an toàn có thể mang lại sự ổn định nhưng lại hạn chế khả năng phát triển. Không có câu trả lời tuyệt đối và chỉ có sự cân bằng giữa nhiều yếu tố khác nhau.
Khi ép mọi thứ vào hai thái cực, chúng ta dễ bỏ qua những thông tin quan trọng, đánh giá vấn đề quá đơn giản và đưa ra lựa chọn cực đoan khi chưa hiểu đầy đủ.
Con người thường bị thu hút bởi những lời giải thích đơn giản, bởi vì một câu trả lời đơn giản khiến chúng ta cảm thấy mình đã hiểu vấn đề. Thiên kiến Okam (Occam's Bias) là nguyên tắc cho rằng: "Trong nhiều lời giải thích khác nhau, hãy ưu tiên lời giải thích đơn giản hơn."
Đây là một công cụ hữu ích, nhưng khi sử dụng quá mức, nó có thể khiến chúng ta bỏ qua những yếu tố quan trọng chỉ vì chúng làm vấn đề trở nên phức tạp hơn. Ví dụ: Một doanh nghiệp có doanh số giảm, câu trả lời đơn giản: "Chúng ta cần tăng quảng cáo." Nhưng nếu quảng cáo không giải quyết được vấn đề thì sao? Có thể nguyên nhân nằm ở: chất lượng sản phẩm, trải nghiệm khách hàng, sự thay đổi nhu cầu thị trường và đối thủ cạnh tranh. Hoặc trong một đội nhóm: Một nhân viên làm việc kém hiệu quả, giải pháp đơn giản là cho rằng họ thiếu kỷ luật. Nhưng nguyên nhân thật sự có thể là: mục tiêu không rõ ràng, quy trình không hiệu quả, thiếu đào tạo hoặc áp lực công việc quá lớn.
Một vấn đề không chỉ được quyết định bởi bản thân nó mà nó còn được quyết định bởi cách chúng ta nhìn nhận nó. Cùng một tình huống, nhưng một cách đặt câu hỏi khác có thể mở ra một hướng giải quyết hoàn toàn khác. Ví dụ: Thay vì hỏi: "Làm sao để bán được nhiều sản phẩm hơn?", một doanh nghiệp có thể nhìn theo nhiều góc: giảm giá để thu hút khách hàng, tăng giá trị cảm nhận của sản phẩm hay thay đổi mô hình từ bán sản phẩm sang cung cấp giải pháp. Vấn đề không thay đổi, nhưng chiếc khung chúng ta dùng để nhìn vấn đề đã thay đổi.
Khi gặp một vấn đề, hãy thử hỏi: Có cách nào khác để nhìn nhận chuyện này không? Nếu một người ngoài cuộc nhìn vào, họ sẽ thấy điều gì? Khách hàng, đồng nghiệp hoặc người khác sẽ định nghĩa vấn đề này như thế nào? Một câu hỏi mới có thể tạo ra một câu trả lời mới.
Con người tự nhiên muốn cảm thấy an toàn, chúng ta thích những ý kiến đồng tình với mình, thích những kế hoạch không có rủi ro, thích những câu trả lời xác nhận điều mình đã tin. Nhưng sự phát triển thường bắt đầu từ nơi chúng ta cảm thấy khó chịu, tư duy Anti-comfort nghĩa là chủ động tìm kiếm những điểm khiến mình chưa chắc chắn; bởi vì đôi khi: nếu mọi thứ đều quá dễ dàng, có thể bạn đang bỏ qua một vấn đề nào đó. Ví dụ: Một kế hoạch luôn đạt 100% mục tiêu, có thể đội nhóm đang làm rất tốt, nhưng cũng có thể mục tiêu đang đặt quá thấp. Một cuộc họp mà tất cả mọi người đều đồng ý, có thể mọi người thống nhất, nhưng cũng có thể không ai dám đưa ra ý kiến trái chiều.
Hãy thường xuyên hỏi: "Điều gì có thể khiến kế hoạch này thất bại?", "Ai đang có góc nhìn ngược lại?", "Nếu mình sai thì sao?" Đôi khi sự nghi ngờ đúng lúc chính là cách bảo vệ bạn khỏi sai lầm lớn.
Một trong những xu hướng phổ biến của con người là chọn sự dễ dàng hôm nay và trả giá vào ngày mai. Chúng ta trì hoãn: một cuộc trò chuyện khó, một quyết định quan trọng, một kỹ năng cần học, một vấn đề cần giải quyết. Nhưng vấn đề không biến mất. Đó chính là nợ tư duy (thinking debt).
Giống như nợ tài chính, càng để lâu chi phí càng tăng. Ví dụ: Trong kinh doanh: Dễ dàng hơn là cắt giảm đầu tư phát triển để có lợi nhuận ngắn hạn, nhưng cái giá sau đó có thể là mất lợi thế cạnh tranh. Trong lãnh đạo: dễ hơn là tránh một cuộc trò chuyện khó với nhân viên, nhưng vấn đề nhỏ hôm nay có thể trở thành xung đột lớn trong tương lai. Trong cuộc sống: dễ hơn là tiếp tục ở vùng an toàn; nhưng sau nhiều năm, bạn có thể phải đối mặt với sự tiếc nuối.
Hãy tự hỏi: "Điều gì tôi đang né tránh hôm nay nhưng chắc chắn sẽ phải đối mặt sau này?" Đôi khi, lựa chọn khó hơn ở hiện tại lại là con đường nhẹ nhàng hơn trong tương lai
Tìm hiểu sức mạnh của storytelling trong phỏng vấn xin việc